Chiếc điếu cày

Em.
Thành phố là cái gì đó còn rất xa lạ đối với một sơn nữ như em. Xuống thi đại học, em chẳng mang gì ngoài chiếc điếu cày của bố.

Hồn nhiên và vô tư. Không trang điểm, chẳng trang phục sân khấu, chỉ có kịch bản hài của riêng mình với chiếc điếu cày của bố.
Thi xong, nhìn những thí sinh còn lại, họ hóa trang công phu và đạo cụ đầy đủ, em không hi vọng có ngày được trở lại đây để biến ước mơ thành hiện thực.

Đứng bên đường đợi xe, một mình, xa lạ, tay em ôm khư khư chiếc điếu cày, “vật bất ly thân” của bố, hành trang mùa thi của em. Trời mưa như trút nước. Mưa mùa hạ, bất chợt, không dai dẳng nhưng dữ dội.

Ai ngang qua cũng nhìn em, lạ lẫm, ngây ngô…”Chắc tại chiếc điếu cày”, em chợt nghĩ. Và “chọp!”-
chiếc bảo bối em đã cố gắng bảo vệ suốt chặng đường xa, đã giữ khư khư trong vạt áo ướt mèm, giờ lọt thỏm trong thùng rác.
Co ro dưới trời mưa lạnh, em tiếp tục hi vọng chuyến xe khách nào đó sẽ mau tới…

…Thế mà đã bốn năm! Em vẫn tiếc mãi đã không giữ lại chiếc điếu cày hôm nào.  Giữa giảng đường, em tự hỏi: không có chiếc điếu cày của bố ngày ấy, liệu em có tấm bằng cử nhân hôm nay?!!!

Tuy vậy, em biết mọi sự với em chỉ  vừa mới bắt đầu.
Yahoo-tot nghiep

The letter for my brother in the hospital now.

Anh à!

Em biết là Anh đau lắm.
Nhưng có lẽ còn hơn cái đau ấy là cái đau một mình anh biết, không ai có thể trải nghiệm được, trừ chính anh.
Không biết với Anh thì sao, nhưng với em…có những khi cảm thấy rất cô đơn,
thấy tương lai mù mịt…thấy mình trở nên vô dụng…Lẽ ra mình đang ở cái tuổi sung sức nhất,
lẽ ra mình phải là chỗ dựa cho người khác…thì chính mình lại chẳng thể phục vụ được cho mình, ngay cả những điều đơn giản nhất.
Anh! Em đã khóc rất nhiều…Nếu Anh có thể khóc được, thì cứ khóc anh nhé!
Tuy nhiên, từ những chịu đựng ấy, em gặt hái được một thứ quan trọng hơn – em đã trở nên mạnh mẽ từ những giọt nước mắt…
Em nhận thấy rằng có một sức mạnh lớn hơn, bền bỉ hơn, dẻo dai hơn-sức mạnh của niềm tin và hi vọng!
Đó là sự kỳ diệu khi Chúa tạo nên con người, phải không anh?
Đó là thời điểm tốt nhất để tôi luyện lòng khiêm nhường và phó thác đối với em.
Tuy nhiên, nói thì vậy, nghĩ thì thế, biết là phải như thế… sống được như thế- với em – không dễ dàng gì!
Nhiều lúc em muốn gồng mình lên, thật khó khăn để chấp nhận. Có những lúc em muốn bứt mình khỏi hoàn cảnh đó-dù biết rằng em chẳng thể làm! Đó cũng là con người đó anh!
Phi thường nhưng cũng rất tầm thường.
Anh có biết câu chuyện của chú Job không? Chú Job rất có thể là người bạn tốt để Anh chia sẻ đấy.
Em sẽ nói chú ấy nói chuyện với anh.
Mà Anh cũng có thể gặp chú ấy ngay bây giờ. Chú ấy rất thân thiện và sẵn lòng.
Địa chỉ của Chú ấy : http://kinhthanhvn.org/viewItem.jhtml?itemId=4389
and: http://kinhthanhvn.org/viewItem.jhtml?itemId=4388
Mong Anh có được một người bạn như ý.
Vậy nhé Anh.
Em.

Yes or No? (Mt 21:28-32)

Today, the father calls his two sons and tells both to work in the vineyard. The first said in reply, “I will not” but afterwards changed his mind and went.

  • The first said in reply, “I will not” but afterwards changed his mind and went.

– To be persevered in training ourselves and others.

-To always hope in convert, change in the life. Everything will be better and better.

– Take time to grow.

  • The latter said, ” Yes, sir” but did not go.

– Be carefull with ourselves. Maybe we say “yes” with God on Sunday, but our lives say “no” on Monday.

* What is my anwser to the Lord today “Yes” or “No”? in my life or in my lips only?